|
Mỗi khi cây
H’lưng đầu buôn, cây Ê-táp giữa
làng ra nụ, nở hoa, đó chính là
lúc con trai, con gái các buôn
làng Gia Lai chuẩn bị đón hội hè.
Gặt hái xong xuôi là thời gian
nghỉ ngơi, mọi nhà, buôn làng
đều tổ chức các lễ hội như Hội
bỏ mả (Mnăm Lui Msat), Lễ ăn cơm
mới (Huă Esei Mrâo), Lễ đâm trâu
(Mnăm thu)... tưng bừng, rộn rịp
với các trò vui chơi, ăn uống no
say.
Cũng như nhiều dân tộc khác ở
Tây Nguyên, người Gia Rai, Bà Na
ở Gia Lai tổ chức Lễ hội đâm
trâu vô cùng hào hứng thu hút
đông đảo mọi người cùng tham dự.
Tùy theo gia cảnh và tùy theo số
lượng người đến tham dự mà gia
chủ có thể giết nhiều trâu để
đãi khách. Và lần lượt mọi nhà
có thể thay phiên nhau tổ chức
những cuộc vui suốt sáng thâu
đêm bên ghè rượu cần thơm ngon,
bên gùi cơm lam nóng hổi và
những xâu thịt nướng thơm phức...
Gần ngày lễ Mnăm Thu. Gia chủ cử
người vào rừng chặt tre, cây
blang (cây gòn núi) đem về làm
cột blang Kbâo. Cột blang Kbâo
giống như cây nêu ở miền xuôi
nhưng công dụng thì khác hẳn.
Thầy cúng sẽ giúp gia chủ chọn
chỗ để đào lỗ trồng cây nêu,
thường là ở giữa sân nhà. Trong
lúc đào lỗ, cả nhà ăn mặc quần
áo mới đứng vây quanh, vừa la
vừa hú, vừa khấn vái trời đất,
xong mới chôn trụ nêu.
Sau khi dựng nêu xong, họ đem
trâu đến cột dưới cây nêu. Dây
cột trâu phải lựa dây thật mềm
và chắc. Thế rồi giờ cử hành lễ
bắt đầu. Người trong buôn làng
kéo đến vây quanh cây blang Kbâo,
khua chiêng, thúc trống rồi múa
hát với giọng ê a. Trong lúc đó,
thầy cúng lấy một chiếc nồi đồng
đem ra đặt ở trước nhà, đứng hai
chân trên miệng nồi rồi làm phép
cúng vái. Một thanh niên nhanh
nhẹn, thông minh và lực lưỡng
nhất được cử ra để nhận lãnh
trách nhiệm đâm trâu.
Anh chạy theo con trâu quanh cột
cây nêu, tay cầm con dao Kgã,
vừa chạy vừa múa dao, thừa lúc
thuận tiện anh chém đứt khuỷu
chân trái sau con trâu. Bị đau,
con vật lồng lộn chạy bằng ba
chân, anh rượt theo, vừa múa dao,
thừa lúc thuận tiện nhất anh
chém tiếp chân phải của nó. Con
vật ngã khuỵu hai chân sau, lết
quanh chân nêu. Lúc bấy giờ anh
mới dùng cây giáo dài, vừa múa
vừa chạy theo con trâu trong
tiếng reo hò cổ vũ của mọi người
tham dự. Đúng lúc thuận tiện,
anh đâm mạnh cây giáo vào sườn
trâu, trúng thẳng vào tim con
vật làm cho nó chết ngay tức
khắc.
Qua tài đâm trâu
của anh, mọi người đều nhiệt
liệt tán thưởng, còn các cô gái
thì bàn tán xôn xao.
Con trâu vừa chết,
các thanh niên trong buôn làng
nhào ra phanh thây trong khi
thầy cúng mang sẵn chiếc nồi
đồng to tướng trong đó có chứa
ít rượu đem đặt ngay cạnh vết
thương con vật để hứng lấy máu.
Máu hòa với rượu để cúng Giàng (thần).
Người thầy cúng còn cắt một tí
tai, mũi, mắt và lông đuôi con
trâu rồi lấy máu bôi vào hai que
tre để xin keo. Sau đó, thầy
cúng đem những thứ nói trên vào
nhà làm lễ và đặt hai que tre
lên mái nhà.
Buổi lễ kể như đã xong, mọi
người cùng nhau uống rượu cần,
ăn thịt trâu nướng, dùng cơm lam
và trứng gà...Trong khi đó, từng
tốp thanh niên lực lưỡng khua
chiêng, trống âm vang lan tỏa
khắp buôn làng, nương rẫy, sông
suối, núi rừng...
Nhiều bà con đến tham dự cũng
mang theo các ghè rượu cần để
góp vui cùng gia chủ. Rượu vào,
lời ra. Các cụ già bắt đầu kể
Khan Hơmon, còn gái trai Trường
Sơn ra sức múa hát, quay cuồng
bên bếp lửa hồng cho đến thâu
đêm.
Con gái lớn lên để ngực trần
Tay tròn trịa múa mềm ngọn lửa
Họ đâm trâu thiêng liêng tiếng
hú
Đôi mắt em thăm thẳm hoang sơ
Hơmon ơi có tự bao giờ
Nghe ai hát em theo về làm bạn
Không uống rượu sao ấm nồng giữa
ngực
Bài hơmon nào không có chuyện
yêu
đương
(Thơ Xuân Mai)
Người ta túm tụm xung quanh các
ghè rượu cần thơm ngon. Kẻ kéo,
người mời, tiếng cười nói râm
ran. Người ăn cứ ăn, người uống
cứ uống, ai kể khan cứ kể, ai
múa hát cứ tiếp tục... nguồn vui
kéo dài hầu như bất tận. Nhiều
người no say quá nằm ngủ ngay
tại chỗ mãi đến ngày hôm sau mới
trở về nhà.
Cứ như thế, từ gia đình này đến
gia đình khác, từ buôn làng này
đến buôn làng khác, lễ Mnăm Thu
- tức lễ đâm trâu - được tổ chức
suốt mùa tạnh ráo khắp buôn làng
Gia Lai.
|